Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

Nụ cười, tình yêu con người Tam Thanh


Bài viết này dành cho những ai thích trải nghiệm, khám phá không gian, con người và ẩm thực tại những vùng đất mới, dưới góc nhìn của một người trẻ thích đi đây đó. Phải nói ngay với các bạn, nếu các bạn muốn tìm 1 nơi hiện đại, bãi biển đầy khách tây như ở Nha Trang, những cánh đồng hoa cẩm tú cầu lãng mạng như Đà Lạt hay dòng sông Hoài đầy ghe thuyền trong 1 không gian cổ kính như Hội An, thì vùng đất mà tôi nhắc đến sau đây, không có những điều bạn muốn.

Ở vùng đất này, không có sự hoa lệ của ánh đèn hay màu sắc rực rỡ của những thảm hoa. Có chăng, ở đây có sự chân chất và hoang sơ từ cảnh quan tự nhiên đến khí chất con người..

Tôi đi khám phá một vùng đất nào đấy, tôi luôn đặt mục tiêu cho chuyến đi của mình, có chuyến tôi đi để khám phá bản thân tôi, một chuyến khác tôi say mê tìm tòi kiến trúc, hoặc dành cả hành trình chỉ là lùng sục mọi ngỏ ngách để ăn hay đơn giản là đi để sống một cuộc sống khác. Với Tam Thanh, cái duyên tình cờ tôi biết đến nó thật không dính dán gì đến du lịch. Tôi đến đây đầu tiên để khảo sát và tìm hiểu ngôi làng này cho một dự án cộng đồng mà tôi tham gia. Thật ra dạo 1 vòng quanh xã, tôi không biết tôi sẽ bắt đầu từ đâu, và sẽ khám phá cái gì đây. Thếlà tôi lân la đi hỏi chuyện và tiếp cận đầu tiên với mấy đứa trẻ, cái dễ thương của bọn nhỏ là chúng cứ hồn nhiên và dẫn tôi đi khắp các hẻm để chỉ cho tôi những bức tranh đẹp, những nơi mà chúng hay chơi. À, ở đây không có quán net nào, bọn nhỏ chưa bị guồng quay trò chơi điện tử cuốn đi. Ở đây, tụi nó chơi đá bóng, chơi xây lâu đài cát, bắn bi hay đi dạo biển và sưu tập những mẫu vỏ sò, vỏ ốc. Chúng còn đem khoe tôi những con ốc ruốc nhỏ xíu đủ loại màu sắc từ hồng đến đen tuyền. Chúng mân mê mấy vỏ ốc và dường như quên hẳn sự hiện diện của tôi ở đấy.
Những bức tranh, những không gian nghệ thuật là nơi nô đùa, vui chơi của những đứa trẻ ngôi làng này.


Cậu bé Luận - cậu bé hướng dẫ viên nhí mà tôi hay gọi đùa. Cậu rất hoạt ngôn vfa hay chia sẻ cho tôi những câu chuyện và những nơi mà cậu biết. Sau giờ học, cậu bé cũng chung tay cùng các họa sĩ tình nguyện sáng tác tranh trên thuyền thúng.

Tôi cấm lều trên một cái đồi cát nhỏ, đầy dương và có view biển cực thích. Ở đây, là một làng quê ven biển chính hiệu, làn sóng du lịch hóa chưa cuốn phăng đi những gì chân chất và bình dị nhất của vùng đất này. Họ cứ sống, cứ lao động, cứ sinh hoạt như những gì họ vốn có sẳn, chẳng câu nệ, vồn vả hay nói như cách của tôi, họ chẳng cần phải diễn. Họ là chính họ, và tôi mê ngất cái chất con người nơi này.
Một cánh rừng dương trên đồi cát trắng, view biển. Sáng thức dậy trong một không khí thật khác thật tự do phải không các bạn?

À, vậy thì mục tiêu của chuyến đi này, tôi sẽ khám phá con người vùng đất này xem sao? Chẳng cho tôi nghỉ cách gì, tìm hiểu như thế nào khi đang ngồi sắp xếp mấy món đồ trong lều, chuẩn bị đi dạo xung quanh để tìm cái gì đó nhét vào bụng, thì bà Lan, cụ bà 72 tuổi nhà sát bên cái đồi cát ấy, í ới gọi tôi vào ăn cơm cùng bà. Mừng trong bụng vì cái bao tử của tôi cũng đang biểu tình sau 1 khoảng thời gian dài ngồi tàu lửa, cuốc bộ mà chưa trả lương cho bọn chúng. Vậy là tôi phóng vào ngay, bà cụ sống 1 mình, cụ có 4 người con: 3 trai và 1 gái. 2 người con trai đang sống và làm việc ở Đà Nẳng, 2 người con còn lại đang ở Mỹ. Tôi xin phép cụ được gọi cụ là ngoại. Ngoại sống trong căn nhà nhỏ, thờ ông bà, họ hàng và chồng của ngoại. Tuy 72 tuổi nhưng ngoại rất khỏe, khuôn mặt hằng vết chân chim nhưng lúc nào cũng cười. Ngoại cười rất xinh. Con cái ở Đà Nẳng rước ngoại ra ngoài ấy ở, được vài ngày ngoại khăn gói về vì sống không quen "gốc gác, ông bà ở đây, tuy sống 1 mình nhưng có bà con lối xóm, đi tới đi lui thăm hỏi nhau, như vậy thích hơn".
Bán cá tươi và người bán cũng phải thật tươi luôn nhé.


Làng quê nghèo này, thanh niên lớn lên đều đi xứ khác lập nghiệp, người đi Đà Nẵng theo tàu lớn ra khơi đánh cá, kẻ vào Nam tha hương làm công nhân. Chỉ còn người già, trẻ nhỏ và phụ nữ ở trong làng thôi. Con người ở đây chân chất và mộc mạc như cát biển vậy. Thô ráp từng hạt nhưng mịn màng cả một dãi cát trắng dài. Tính cộng đồng, làng xóm ở đây rất cao. Có hôm tôi đi tìm loại cây tên là cây đỏ mỏ, loại cây đặc trưng được trồng ở vùng này rất nhiều. Tôi tìm trên các trang mạng về cây cối mãi mà cũng không thể hình dung được hình dạng nó như thế nào. Thế là tôi lại hỏi bà con. Thật không quen, không biết gì, một phụ nữ trạc tuổi mẹ tôi, nắm lấy tay tôi, rồi ý ới hỏi bà con xung quanh xác nhận xem chỗ nhà ai còn trồng nhiều cây này. Thế là sao một hồi bàn luận, cô nắm chặt tay tôi, dẫn tôi đi một mạch đến ngay cái nhà ấy. Rồi cô đứng đợi tôi mò mẫm, chụp hình... chỉ để tôi an tòan vì nhà nó có chó. Điều ấy làm tôi cảm động thật sự!

Một bát tàu phớ (đậu hũ nước đường) to đùng chỉ 5.000 đồng thôi. Tôi đã nhiều lần trở lại đây, và lần nào cũng ăn tàu phớ của cô và cô cũng nhớ rõ tên tôi cũng như biết ý tôi thích nhiều nước đường 1 chút :)

Ở làng này, bạn muốn tìm hiểu cái gì, hãy mạnh dạng nở một nụ cười và hỏi bà con. Ai ai cũng sẽ hướng dẫn tận tình cho bạn. Nếu họ không biết, họ sẽ hỏi tất cả hàng xóm xung quanh để giúp bạn. Không một lợi ích gì họ có được, họ giúp đỡ bạn bằng cả cái tâm giữa con người với nhau. Tôi không biết phải diễn tả như thế nào để các bạn hình dung được cái chất người đặc biệt, đặc trưng của vùng đất này. Không biết vốn Tiếng Việt của tôi có quá hạn hẹp hay không nhưng không một ngôn từ nào diễn tả chính xác điều ấy. Vô số câu chuỵện, vô số bài học về tính cách, về nếp sống, về tình người ở đây đã làm tôi phải nhớ, phải yêu vùng đất này. Tôi mong rằng, tính cộng đồng, nét đẹp chân phương của con người xứ sở này sẽ mãi mãi là như thế. Một cộng đồng đầy nghệ thuật, nghệ thuật trong cách sống, nghệ thuật đến từ cộng đồng!



Cụ Tương thôn Trung Thanh, xã Tam Thanh thuộc làng Nghệ thuật cộng đồng Tam Thanh


Cụ Đố thôn Thượng Thanh, xã Tam Thanh thuộc làng nghệ thuật cộng đồng Tam Thanh




Chú Tâm sửa xe đạp đầu làng, chú đã sửa xe đạp cho tôi mà không lấy tiền vì nghĩ rằng tôi thuê xe đạp của người khác để đi tham quan, sửa xe tốn tiền nữa thì mất vui... hihi




Bạn sẽ dễ dàng nhận ra một thông điệp chung mà tôi muốn gửi gấm trong những bức ảnh đó chính là nụ cười con người Tam Thanh. Nụ cười ấy luôn sẳn sàng trên môi và chào đón tất cả mọi người trở vềlàng - như những đứa con trở về ngôi nhà của mình. Hãy cùng tôi khám phá ngôi làng Nghệ thuật cộng đồng Tam Thanh này nhé, và đừng quên hãy chia sẻ với tôi những cảm nhận của bạn.

* Trong bài viết có sử dụng hình ảnh và được sự cho phép của nhiếp ảnh gia Phạm Hoài Thanh (Hà Nội), anh Nguyễn Anh Tuấn (cán bộ xã Tam Thanh) và đoàn tình nguyên viên tham gia dự án phát triển du lịch dưới sự tham gia của cộng đồng. 

Đây là bài viết của sinh viên tham gia dự án đã trực tiếp trải nghiệm và có những cảm nhận về con người vùng đất Tam Thanh.
Xin chân thành cám ơn những đóng góp của mọi người vì cộng đồng Tam Thanh! 

Mọi hình thức sử dụng ảnh hoặc bài viết xin mọi người xin phép cũng như trích dẫn nguồn nhé! Xin cám ơn.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

Liên hệ

Địa chỉ VPGD: Số 2, Ngõ 115 Nguyễn Khang, Yên Hoà, Cầu Giấy, Hà Nội,

Tel: 04 6291 7839/ Email us: info.urcom@gmail.com

Thành viên sáng lập